I’m in pretty deep shit.

Vấn đề là cuộc sống như lìn, xoay quanh phim của mình, phim của chị Vân quay về mình, mẹ và “mụ ta”.

Hôm nay bị defeated quá nhiều. Vấn đề là gì? Vấn đề là biết là quá trình này người từng trải nhìn vào rất là sốt ruột, cứ vật lộn mấy cái vớ vẩn mà chỉ cần đụng vào tí là ổn được rồi. Nhưng làm ơn đi, những quá trình này mặc dù tốn thời gian vl, mặc dù là vật vã vl, mặc dù là nhọc vl, mặc dù teen girl vl, nhưng làm ơn đi mình vô cùng trân trọng những khoảng thời gian đần độn này, cùng với mớ cảm xúc đần này. Không phải sốt ruột, cứ từng thứ một thôi, mình mệt nhất là biết người khác sốt ruột về mình, mệt nhất là biết họ nghĩ mình làm quá mọi thứ lên. Cái “tôi” của tôi to thế đấy, nhìn thấy không? Làm ơn đừng bắt tôi phải nhanh khi tôi đã dành trọn cho nó rồi. Trọn rồi thì nó phải ra thôi, không thể nào dừng được. Nhưng không cần phải sốt ruột, cần phải có một cỗ máy mới được.

Đang học cách kiềm chế và kiên nhẫn, biểu hiện bằng việc học cách đợi đèn đỏ hết hẳn mới đi, không theo quán tính của người khác mà cũng không vội vàng mà chòi chòi đi trước khi còn 3 4 giây mà làm gì cả. Việc kiềm chế và kiên nhẫn này dùng để phục vụ cho “mụ ta”, cái mớ nghĩ ngợi mà vẫn không xác định được nó là thể loại tình cảm mẹ gì. Có nghiêm túc không hay thích kiểu hứng lên! Hay thích kiểu thử cho biết vị đời. Xong vẫn kiểu rất bựa là nghĩ cách này cách nọ để draw attention. Ựa!

Vấn đề của việc bị defeated hôm nay là gì. Là nhận ra bản thân còn phụ thuộc vào mẹ quá nhiều khiến cái “tôi” đấy vô lí nếu cứ cố chấp muốn đấm và ăn xôi. Là nhận ra trong cuộc đi ăn vạ rằng đấy là lỗi của mình, và kể cả có khả năng cũng không cần phải làm quá lên để thể hiện bằng được cái sĩ diện cá nhân ấy như thế. Dù gì thì sự sĩ diện này cũng được tài trợ bởi mẹ thôi. Thật là ngớ ngẩn nếu như sĩ diện trên sự tài trợ của mẹ. Cái mẽ và cái vỏ à. Để khoa được với mọi người là đã thắng mẹ trong công cuộc được sơn tường theo ý thích à. Bullshit.

Môt vấn đề nữa là mình luôn quá cứng nhắc phụ thuộc quá nhiều vào một kế hoạch vạch định sẵn. Rõ ràng như thế, thể hiện sự kiên định. Nhưng trong một số trường hợp chỉ làm mình thêm thụ động trong việc xử lí tình huống. Cứ nghĩ là việc này phải lên trước việc kia thì mới giải quyết được hẳn một mớ. Nhưng đôi khi cũng không cần thế. Lấy việc này làm động lực cho việc kia là tốt, nhưng không nhất thiết phải bằng được theo thứ tự thì mới giải quyết cái mớ đó được.

Mẹ nữa. Mẹ bảo “sống tầm gửi” với chả “ở nhà trọ”. Và vẫn tiếp tục, mình đang ngồi đây và khiến cho mọi việc trở nên tồi tệ. Mẹ về trưa muộn và mình chưa nấu cơm. Hằn học nhau. Làm mình làm mẩy nhau. Mình hát “Demons”. Chỉ chực xồn xồn lên khi động đến phòng mình.

Đại khái, đúc kết về sự đíp sít của mình đó là nó vẫn rất đóng băng. Điều tích cực duy nhất có thể nghĩ đến là tối về xem có viết thêm được cái của nợ nào gửi cho 19day không. Và nốt cái cover letter cho British Council đi. Set up một lịch phỏng vấn cho ISDS nữa. Set up lịch để dịch nữa. Ựa lắm việc quá huhu. Hoặc là viết kịch bản cho tuần tới, một cách đầy đủ và chi tiết. Ngoài ra đéo có cái gì có thể nâng mood lúc này.

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s