Cũ rích và chán òm

Sáng nay ở văn phòng, đọc được V viết về những chuyến đi hè ngạo nghễ nhưng rỗng không của cậu ấy, mình thấy bực dọc vì tuổi này mà suy nghĩ đã đầy ì ạch và trì trệ. Buông hắt ra vài câu kích động. V bảo giá như trẻ khoẻ được như mình. Không biết có phải không, phản ứng lúc đấy thì tự hào và tự tin rồi. Nhưng mãi nghĩ tới nghĩ lui thì thấy bải hoải. 

Bải hoải.

Khi có người ốm trong nhà, tất nhiên truyền thông sẽ khiến người ta kì vọng những người khác trong nhà, chắc phần nhiều là những người con, sẽ thể cmn hiện chữ “Hiếu”. Nhưng thành thật, có người thân ốm đau, thấy mệt nhọc bất an khó chịu hơn là đủ sức để mà chống lại này nọ. Chỉ muốn biến đi đâu khác xa thật xa, đừng động vào nhau nữa, đừng phải gắng nữa, đừng làm tổn thương nhau vô tình nữa, đừng phải làm tròn trách nhiệm gì nữa.

Có phải gần đây sống già quá? Mọi người xung quanh gìa quá sợ quá. Cuộc sống đâu chỉ quẩn quanh mấy chuyện ăn uống đưa em đi học rửa bát hỏi thăm nhau, tường thuật qua quýt lại những chuyện xảy ra trong ngày.

Mặc dù quờ quạng trong toà soạn cũng học được nhiều đấy, nhưng cảm giác tù túng nhất là trong cử xử công sở và lời ăn tiếng nói cũng khiến mình ngộp thở. Liệu đã cần quay lại bản thân về câu hỏi lựa chọn chưa? Hay phải từ từ khảo sát thêm cái đã? Cũng chưa đủ lông đủ cánh để bắt tay vào một đề tài nào có ích lợi cho xã hội, mang tính khám phá cao.

Rồi K, cũng không thèm biến khỏi đầu. Càng ngày càng thấy chuyện tình cảm nảy sinh trong digital era thì đâu có khác và đáng bị đánh giá thấp so với những thứ physical dễ dàng đâu. 

Chuyện buổi đêm vẫn trằn trọc mong đến sáng luôn khỏi phải ngủ vẫn tiếp diễn. Làm ơn kết thúc sớm giùm. Chán lắm rồi.

19DAY VÀ NHẬT KÝ CỦA MỘT CON LỪA…

5 SENSES

sample 3

…Trong một bầy lừa gần hai chục con.

Thành lập công ty, phá sản quỵt nợ 150 triệu tiền lương nhân viên, trốn tránh trách nhiệm, bị đòi tiền thì dọa đánh,…

Viết vì sự thật cần được phơi bày!

Tôi viết những dòng này khi đôi tay còn run rẩy sau cuộc gọi tới nhà Huỳnh Đỗ Mỹ Phương, khẩu chiến với mẹ của ả. Tất cả đều đã được tôi cẩn thận ghi âm lại. Vì sao? Vì tôi và bạn bè bị lừa một vố quá đau. Một cú lừa trị giá 150 triệu đồng và niềm tin vào đời của một đám trẻ.

View original post 2,120 more words

Nghĩ ngợi về nghề báo

Tuần trước rất vui vẻ. Mặc dù chứng mất ngủ toss & turn buổi đêm thì vẫn chưa tìm cách gì chữa được, điển hình là tối qua vẫn nằm xem các cô chú ở Tuổi Trẻ với niềm ngưỡng vọng chưa có xu hướng giảm. “Nhà báo” và “làm nghề một cách tử tế”, sao mà khó thế! Và cũng nhìn thấy có những người bất chấp bao nhiêu mà vẫn phơi phới giữ vững được cái nguyên chất của hai từ ấy, mà lại căm ghét bọn suốt ngày kêu ca cho báo chí nước nhà này nọ, xong quy mẹ hết báo chí về một mối mass media. Không hiểu đã bao giờ thực sự đọc một tờ báo đúng nghĩa? Theo mình thì báo chí là nguồn tri thức quý chỉ sau sách chuyên ngành, hoặc các công bố nghiên cứu khoa học.

Nói chung chưa từng đọc “báo” thì ngậm mồm lại. Những người bò hết cả lên bàn làm việc đến tận tối, bỏ cả chồng con mà tỉ mẩn với từng con chữ trước khi gửi cho biên tập làm cho mình xúc động. Mình không hình dung làm báo cần một sự nghiêm túc với con chữ như thế. Càng ngày càng tức cho những đứa (đ)éo biết đọc báo.

Tuần trước nổi lên với một vài sự kiện khiến mình vui sướng nổi hết da gà:

1. Hôm thứ 6 là ngày được làm việc vãi cả căng. Sáng sớm sớm đến Bộ Ngoại giao để nghe phỏng vấn Thứ trưởng PGV. Rồi hớt hải chạy tới Metropole phỏng vấn Richard Clayderman tiếp. Chưa biết đên sboa giờ mình được làm những việc đó một mình va chịu hoàn toàn trách nhiệm nhưng việc bắt đầu căng não cho thứ mình muốn làm, rồi được hai chị cho làm việc cùng. Chiều hôm đấy trên đường đi làm về, mình có nghĩ mãi về James Foley và nghề báo nói chung. Mình có nói với Rùa, bảo: cũng với cùng một sự nghiêm túc nhưng nếu là làm ở lĩnh vực kiểu advertising hay design thì sự đón nhận sẽ nhiều hơn rất nhiều, ai cũng thích những thứ đẹp đẹp; nhưng nếu đó là báo chí thì chưa chắc đã được đón nhận thế, không phải ai cũng thích nghe sự thật. Nhiều người (ám chỉ nhất một người) còn thích trốn tránh sự thật. Vậy thì rõ rồi còn gì, con ngừơi sợ tổn thương, thích illude mình bằng những thứ đẹp đẹp hào cmn nhoáng.

Xong mình cũng nghĩ, thế chả nhẽ nhà báo bây giờ nên học thêm cả marketing cho bản thân nhể. Như bác Hoàng đang làm nè, hay như cô Trang, nếu như sức ảnh hưởng của một bài báo không chỉ giới hạn trên mặt báo và những gì ban biên tập “kiểm duyệt” cho nói thì có khi giá trị một bài báo sẽ được đẩy lên nhiều. Cũng không sao đúng không? Vì nếu một bài báo được đăng thì ban biên tập là người chịu trách nhiệm, nhà báo được cover nhưng nếu nói năng trên facebook động vào những chuyện gây xôn xao như vậy thì nhà báo phải tự chịu trách nhiệm về lời nói của mình. Nảy sinh vấn đề: liệu có bao giờ nhà báo cross the line và “mượn gió bẻ măng”? Tức là nhân chuyện gây xôn xao dư luận trong đề tài để hướng sự chú ý về bản thân? Ý là nếu nhà báo bắt đầu ý thức được về social media identity của mình thì có đủ tỉnh táo để chỉ sử dụng nó như một công cụ cho đề tài không? Hai thứ đó có bao giờ tách bạch không? (Tại đang refer đến tấm gương là anh Hải, mẫu mực và từng nói không thích dùng social media để đánh bóng bản thân.) Nhưng rõ ràng bây giờ social media + báo chí sẽ tạo được độ rung bần bật cho xã hội luôn. Nhất là khi social media trở thành công cụ chiến đấu chứ không phải trang cá nhân để up ảnh con với chồng.

Vài tuần nữa mình quay về mái trường XHCN và học tiếp năm 2 ngành Báo. Những câu hỏi trên chắc chưa có trong bộ giáo trình được. Và chắc cũng chưa ai cho mình được câu trả lời đủ thoả đáng, ngoài mình. (Thực hành văn bản tiếng Việt, Intro to international relations, PR in general, Tâm lí học truyền thông, Môi trường phát triển, Mác Lê 1, Quốc phòng). À, vào năm học xin được đọc nhiều hơn bây giờ.

Quay trở lại câu hỏi tối hôm thứ 6, mình tạm kết luận: Ai không biết đọc và thưởng thức báo thì kệ cm người đó, tạm thời làm báo và học về báo bổ cho mình về mọi mặt. Được cọ xát cả về tâm lí lẫn thể chất.

2. Con Chu đần

Nói chung một năm sắp tới con Chu sẽ ở đây, tại Hà Nội này. Làm portfolio và học tiếng Pháp theo lời của nó. Giờ đây có Rùa và Chu mình có thể đánh bật cả thế giới này. Hiện Chu bé bỏng đang tập hát Nắng ấm xa dần, nó sẽ còn tập Oh my chuối. Tối hôm thứ 7 nó đến nhà mình để làm việc, cái partnership này rất ngu si nhưng rất đáng có. Đang bổ sung và chê bôi nhau. Nói những chuyện on track và hack não. Rất là thích. Thỉnh thoảng các buổi chiều gặp nhau check in và đi quay gì đó luyện tay nghề cho Chu đần.

3. Làm bánh Trung Thu với hội nô tì.

4. Gặp chị Ngọc và IOV.

Phụ nữ Việt Nam tệ lắm không?

Tuấn Khanh's Blog

  9-317164-1368216163_500x0

Trong không gian tâm tình ngập ngụa phong cách tabloid của báo chí Việt Nam, mới đây khi độc giả còn chưa kịp hết ngỡ ngàng về bài viết căn dặn đàn ông khôn ngoan đừng bao giờ lấy vợ Bắc, thì lại thấy bài viết khác xuất hiện, nói rằng đừng bao giờ lấy chọn gái Nam vì chuẩn “3N”, mà quan trọng là trong đó có chữ “ngu”.

 

Chẳng phải lần đầu tiên “tiêu chuẩn” của vùng miền được bày ra, tạo nên những cuộc tranh cãi trên báo chí Việt Nam, bao gồm cả những ngôn ngữ và ý kiến hạ thấp nhau, nhưng với đợt bài viết lần này, nó không những chỉ ra sự dốt nát và tồi tệ của người viết, tổng biên tập tờ báo… mà còn chỉ ra phần nội thương không bao giờ được chữa lành trong lòng dân…

View original post 1,153 more words

Exposure

Thực ra một số “exposure” khiến mình rất sợ. 

Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Mình hôm nay học được cả tấn khôn chứ không chỉ một sàng. Một trong những điều mình đúc kết được cho mình là cứ exposed nhiểu với risk/danger thì sẽ học được gấp nhiều và gấp bội phần. Nhưng cũng có những thứ exposure mình sợ lắm.

Exposed to the knowing that someone is sicked.

Mình chưa biết nói rõ về cảm giác này như thế nào. Chỉ biết là khi mình biết đến nó, mình rất sợ. Sợ nhiều thứ, sợ là bản thân đang quá thờ ơ để quên mất một người nào đó quan trọng với mình đang trong tình trạng xấu. Sợ bản thân không biết cách phản ứng như thế nào cho đủ, đủ để làm gì á? Đủ để người đấy không vì một thứ bệnh kỳ dị đáng ghét mà bỏ mình đi. Sợ rằng dù sau đó bản thân có cố gắng đến mấy đi nữa thì người ấy cũng sẽ bỏ mình mà đi (trường hợp không phải chưa từng bao giờ xảy ra). Mà có khi sợ những cái ích kỉ hơn, sợ rằng vừa không thể làm gì triệt để để giúp họ mà cũng không làm cho xong việc của mình. Bởi bản thân giờ đây đã đủ là cái gì cho người khác dựa vào đâu cơ. 

Nói chung là sợ nhưng mà cần phải biết, cần để bản thân most exposed. Biết đã, rồi quyết định làm gì là lại qua một lớp sàng lọc nữa. Cứ để tự nhiên thôi chứ chẳng vì vội vì áp lực đạo đức hay cái cứt gì làm ảnh hưởng hết.

Dạo này còn sợ và có xu hướng tự vệ kiểu, người ta đến claim với mình là mình quan trọng. Xong họ ứng xử như một cục cứt khiến mình tổn thương vcl. Vậy nên thôi, làm ơn đừng nói năng gì cả, nghe vừa sáo vừa khó tin lắm. Hình như bản thân cũng đã bị chai nhiều nhiều rồi, cũng đầy doubt đầy cứt khô trong người.

Chân chạy trong đầu

1. Trường mình kì quặc. Mình vừa giận mà vừa chả nỡ. Ngay từ đầu mình đã chẳng bao giờ kỳ vọng nhiều quá vào trường. Lần này nộp thử cũng chỉ mong muốn xem trường vận hành với đống giấy tờ của các chương trình nước ngoài thế nào. Thế mà làm mình đến thất vọng và đến là buồn. Mấy cái lý lẽ kiểu như “em xứng đáng có cơ hội được phỏng vấn” hay gì gì hình như không khả dụng với bối cảnh này. Ai đời chấm xong bài buổi sáng, gần 12 giờ trưa gọi một cú điện thoại nói 2 giờ em tới trường phỏng vấn. Mình buộc phải lựa chọn giữa Tuổi Trẻ, niềm tin của các anh chị vừa mới nhen nhóm quẹt vào mình, và trường mình, có thể được đi Sing cuối năm nhưng cũng còn tận 2 vòng nữa. 

Mình chọn Tuổi Trẻ. Và mình cũng chán cái kiểu tự dưng lại đi kỳ vọng vào một nguồn căn từ ngoài mình, rồi để bị vuột mất mà không phải lỗi do mình. Cũng không trách được. Chỉ thấy tiếc công. Chắc từ giờ cẩn thận hơn trong mấy chuyện giấy tờ rồi giờ giấc. Cũng cố gắng mà hiểu cho cái trường, mặc dù làm ăn như cục cứt. Nhưng thôi. Không nỡ trách. Cố mà tận dụng. Được bao nhiêu hay bấy nhiêu. 

2. Mình được hỏi có phải “cháu hay chắt của Ngô Tất Tố” không. Ơn trời. Vừa ngượng vừa tự hào. Ngượng ngùng là vì chưa bao giờ để huyết thống đấy chi phối các quyết định, thế mà bây giờ có khi là làm gì cũng phải cẩn trọng kiểu lại làm xấu tên cụ. Trong họ ông Điểm lúc nào cũng ân cần nói mình phải cố gắng nhiều vì từ đời cụ đến giờ chưa có ai theo nghiệp báo cả phí quá. Ước gì sẽ có người tin vào mình như thế cho tới khi mình đạt một thành tựu nào đấy, tên tuổi gì đó ở cái ngành này. Để cho ai đáng thì nở mày nở mặt. Mặc cho bây giờ người ta cũng quan tâm đến báo chí chưa đúng mực. Và mình nghĩ ngoài việc tin tức ra thì vai trò báo chí còn vang trời lắm mà chưa ai phóng thích được tới mức đó. Mình hy vọng bản thân chưa quá già để làm việc đó.

Hiện giờ mình đang đi từng bước thận trọng. Ngày càng được tin cậy hơn ở văn phòng. Ấy là điềm thật lành. Vui mơn man trong lòng. Và cũng có một số cô chú anh chị tận tình với mình, hoá ra ở văn phòng nhiều việc lắm chả sợ không có gì làm. Đợi cứng cứng một tí rồi nộp đề tài mà tự đi khai thác thôi. Hân hoan thí mồ.

3. Từ giờ đến cuối năm phải làm cái gì đó để đời. Từ đầu năm đến giờ cũng làm kha khá rồi đấy nhưng chả thấy thoả mãn lắm. Có phải ngày càng tham không? Mình cần có thêm một số dự định và kế hoạch cho tuổi 19 này fulfilling, và challenging hơn tí. Có một chút rồi. Giờ chỉ cần cân nhắc để gói ghém nó lại mà thực hiện. Ví dụ như năm ngoái được đóng lại bằng một dự án phim độc lập. Năm nay hãy làm một cái gì đó tầm tương tự. Chân thành cảm ơn bản thân! 

(Các cuộc thi. Các chương trình trao đổi. Một dự án độc lập. Các hội thảo hội nghị. Các khoá học phim hoặc nghiệp vụ báo.) 

4. Too much romantically involved this year I am scared of love. Haha. Đần thật, cũng đã biết love là cái đếch gì. Nhưng nhiều quá. Chưa bao giờ hút hút kiểu này, ghê ghê. Thôi tập trung cho ham muốn bản thân.