DAY02: When fiction turns non-fiction

IMG_1036

Đây là khung cảnh nhìn ra ngoài thành phố Osaka từ tầng 21 khách sạn nơi mình ở. Nhìn thì thấy như một khu công nghiệp nào đó, thật sự thì đúng là như vậy. Khác với Tokyo là trung tâm hành chính, thì hoạt động chủ đạo hơn ở Osaka là hoạt động công nghiệp với nhiều nhà máy, công xưởng và bến tàu đồ sộ.

IMG_1041

Bức ảnh này chụp tại khu theater show Terminator 2. Ảnh này là do Phong lí giải cho mình, Phong bảo khi đông người thì chắc sẽ đứng kín tất cả dẫy này. Universal Studio, hoá ra, không cho mình biết thêm nhiều điều về NB, nhưng lại cho mình biết thêm nhiều về Phong, và về mối quan hệ mà mình muốn hình thành giữa bản thân và em.

IMG_1047

Nếu có ai hỏi mình về Universal Osaka thì đây nè. Cũng tự hỏi tại sao chủ yếu là người NB họ vào chơi và dành cả ngày dài ở đây chứ không phải khách du lịch. Và để lí giải cho bức ảnh này thì mức thời gian chờ trung bình cho mỗi trò chơi tại đây là vào khoảng 130 – 150 phút, người NB, dĩ nhiên, coi chuyện này là chuyện rất thường tình. Đã định chơi trò nào thì cũng xác định dành thời gian để đợi tới lượt mình, không có gì mà phải kêu ca hay phàn nàn. Hầu hết những người trong đoàn mình không đợi ở một trò nào và đi vòng vòng trong khu này cho tới giờ về (độ tuổi trung bình cuả họ vào khoảng tầm 40).

Nhưng vì mình đang tránh tối đa nói về khía cạnh “du khách” của chuyến đi nên cũng sẽ không nói quá nhiều về thời gian trong này liên quan đến các dịch vụ giải trí. 

IMG_1074

IMG_1061

IMG_1073

Ăn tối tại một nhà hàng rất chan hòa với thiên nhiên, mời gọi mặt trời và mặt hồ vào cùng xơi cơm với gia đình. Mình không biết đây có phải một nhà hàng hạng bình dân không nhưng không khí gia đình hiện lên rất rõ rệt ở đây, nhà hàng đặt trên tầng 3 của một cái mall nhỏ.  IMG_1080

IMG_1083

IMG_1084Một trong những điều mình thích thú nhất ở NB đó là /alleys/. Người NB có gọi là alley không tì không biết, nhưng “alley” mà mình đang ám chỉ tới chủ yếu là con đường nhỏ, hẹp giữa hai bên hông của hai dãy nhà song song nhau. Và hướng vào nhau chỉ là phần rìa của ngôi nhà đó – cửa sau, biển hiệu quảng cáo, thùng rác, dây diện ngoằng ngoèo. Những thứ rất không “in the front” nhưng lại rất personal, kể cho mình nghe rất nhiều về ngôi nhà đó. Có phải một “du khách” như mình đang cố gắng thoát khỏi thói tiêu dùng ban ngày để tham gia hơn vào đời sống thường ngày tại đây.

Việc đó cũng giống như nỗ lực đi bộ mỗi tối với Phong, nhìn ngắm thành phố trong yên lặng và trôi theo những tưởng tượng của mình về những khả năng gây án có thể xảy ra. Mình thì cứ nghĩ hoài về những con mèo hoang, Phong thì bắt gặp một người đàn ông đi đơn độc trong “alley” mà hai chị em vào vứt rác, dựng lên hẳn một kịch bản có thể tạo ra một vụ án. Cuối cùng, việc đi bộ được định hướng bằng cơn khát chưa được thoả mãn, mà cũng phải tìm cho bằng được thứ nước uống hay dùng. Vậy là bỏ qua rất nhiều cây bán nước tự động để mò tới Seven Eleven cách khách sạn 3 con phố, để mua milk tea. Ngồi bên lề đường và bắt đầu nói trở lại những câu chuyện xảy ra trong ngày.

________________

Tại Osaka Universal Studio, lúc 9AM: “The ride”

Nếu như không có sự sợ hãi đến mức bỏ khỏi khu “the ride” đầu tiên của Phong – khi mà cả đoàn ai cũng đi, sau đó kéo theo một sự hồ nghi khó hiểu của mình về việc liệu em sẽ làm gì khi chỉ có một mình: sẽ đi tìm đường tới khu Harry Potter mà cả hai đều mong đợi hay lại “tranh thủ” “chơi điện thoại”, thì mình sẽ mãi không bao giờ tự vấn về việc này và vẫn sẽ tiếp tục giữ thái độ bán tin bán nghi và khó chịu đối với Phong. Trong khi, mình rất muốn tin ở em và thực sự hiểu em, cùng với em làm những việc em chưa thể.

Nhớ lại, khi đứng xếp hàng một mình trong khu “the ride” ấy, và nhất là khi đi cái “ride” đấy và thấy rùng mình khi mình thử đặt mình vào em và chơi trò ấy, thấy càng thương em hơn. Rõ ràng mình gần như đẩy em vào nỗi sợ hãi mà không đảm bảo sự an toàn nào.

Sự lo lắng về việc gì tiếp theo Phong sẽ làm khi bỏ chạy khỏi “the ride” đó chỉ là một nỗi bề mặt. Sự lo lắng lớn hơn và bản chất hơn đến từ chính câu hỏi bên trong mình khi mình không trả lời được điều gì đáng nên lo lắng ở đây: sự lo lắng xuất phát từ mình do mình đang không hiểu về thế giới hư cấu em đang ở trong, cái mà sau đó em kể là “private world” em bước vào từ khi tìm hiểu trên các diễn đàn về game năm lớp 6 và từ chối chia sẻ cho mình những địa chỉ đó; hay sự lo lắng xuất phát từ phía em khi em không tham gia các hoạt động hiện thực, không thúc đẩy bản thân khỏi vùng an toàn?

Ở sự lo lắng đầu tiên, đến nhiều từ bản thân, sự không hiểu này còn được cường điệu hoá bằng cụm từ lặp đi lặp lại của mẹ “suốt ngày cắm mặt vào đấy” với một ám chỉ đầy tiêu cực mỗi khi thấy Phong với điện thoại hay máy tính của em. Mình, do chưa từng dành nhiều thời gian với em để thấy có vấn đề với việc này, cũng tự mặc định thái độ này của em là lí giải cho mọi vấn đề mà em không đang vượt qua được. Khi thực sự nghĩ, mình thấy có lỗi với em. Mình hiểu bao nhiêu về thế giới ấy mà nói? Mình hiểu gì khi em bảo em ở ranh giới giữa otaku và người bình thường? Mình hiểu gì khi em bảo em học được nhiều về lịch sử và văn hoá NB khi đọc truyện? Mình hiểu gì khi em có buột miệng ước ao biết tiếng NB để đọc những quyển truyện mà chẳng ai hiểu? Mình hiểu gì khi em tự hào với những mệnh đề giao tiếp hàng ngày bằng tiếng NB mà toàn học từ hoạt hình NB? Mình hiểu gì khi em nói, không học tiếng NB thì về sau lại phải học tiếng Anh để đi du học? 

Ở sự lo lắng thứ hai, thoả đáng chứ. Bởi rõ ràng là, ở trong một thế giới hư cấu, nơi em có toàn quyền đối xử và nghĩ suy với các nhân vật hay tình tiết trong truyện và cũng không có ai “động” vào em, không có ai chỉ huy hay ra lệnh cho em phải làm gì, không phải giao tiếp với người lạ và thực hiện cả những trao đổi xã hội cơ bản nhất. Bởi vì mình thấy buồn bực nhưng cũng thương thế nào khi một cô người NB đến tận tay mình bảo mình quay lại bàn ngồi share bàn (vì khu ăn đó rất đông!) và mình đưa em ngồi lại đấy, định lát chơi roller coaster xong quay lại còn bàn, thì khi quay lại em đã đi lang thang để người khác ngồi vào bàn đó, còn nó thì đứng. Và cũng loanh quanh mãi khi phải đi tìm bàn trống để ngồi vì không muốn ngồi cùng người lạ và cũng không dám xin họ cho ngồi ké cùng.

“Ăn trưa thôi mà cứ như đi đánh giặc!” – Phong phát biểu đầy giận dữ. Mình khóc mếu.

Đấy là sau một cuộc thử thách mình ra yêu cầu và Phong phải dẫn đường. Khi mình buộc em (giữa một cơn giận dữ không nén được) phải tìm và đưa quyết định bằng được chỗ ăn nào em chọn, và kiếm được chỗ ngồi (ban đầu còn đưa ra trong 15 phút và phải ngồi trong nhà mát). Với người khác thì đâu có gì đâu, nhưng với Phong thì khó quá. Đi loanh quanh mãi, không biết ở đây có được không, mà cũng không biết làm thế nào để quyết định được, vòng tới vòng lui, có khi bị người ta lấy mất chỗ.

Khóc mếu quá khi kết thúc công cuộc đầy vất vả khi để em tự quyết hết. Phong mới đẩy ra khay phía trước mặt mình một miếng rice croquette, mình ăn một nửa chia đôi. Phong ơi, đây là hiện thực, Phong phải làm được chứ, hay Phong cứ để người ta bắt nạt và hiểu nhầm mãi?

Và liệu mình có đang đúng lắm không: lựa chọn hiện thực hay hư cấu thì ảnh hưởng như thế nào tới sự phát triển bản thân? Có phải lúc nào sống trong hiện thực cũng áp đảo?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s