Diary of A First-Person Documentary Filmmaker (9)**

Tôi là cái loại phải viết ra thì mới có thể suy nghĩ được. Nếu không, tôi sẽ rất dễ bị nhập nhằng giữa suy nghĩ của người khác với suy nghĩ của mình. Mà tôi thì coi trọng suy nghĩ của mình hơn. Nhưng thường thì suy nghĩ của người khác, một là do quá nhiều, hai là do quá lớn tiếng, làm cho tôi phải mất một thời gian viết để tìm được suy nghĩ của mình. Khi tôi lắng nghe, bao giờ tôi cũng là đứa rất chăm chú và phải nói thật là có một thái độ cầu thị hiếm thấy. Tôi rất biết tiếp thu, và học hỏi từ người khác.

Nhưng đấy vẫn chỉ là trên mặt hình thức, để tôi thực sự hiểu những gì được người khác nói ra đấy với mình, tôi lại mất thời gian đồng bộ hoá chúng lại với những suy nghĩ đã sẵn có trong bản thân. Hoặc nếu nó chưa từng có trong tôi, tôi sẽ mất thời gian để kiểm định những lời như vậy. Họ có thể là những người rất có kinh nghiệm, nhưng tôi – có vẻ là một đứa cứng đầu, sẽ không dùng được những lời thiết yếu đó nếu chưa biến được nó thành của mình.

Đôi khi, tôi cảm thấy để đường dây nhận thức của tôi chạm tới của người khác là cả một sự thoả thuận rất lớn?

________

Trọng tâm tôi muốn nói lần này là về việc làm phim của bản thân và những ý kiến xung quanh.

Fact 1: Tâm thư của Jamie

Mới rồi Jamie gửi cho tôi một tâm thư, đại ý nói rằng: Why you gave up (the office film) is a mystery to me. Jamie thất vọng vì tôi không tiếp tục làm phim office. Tôi đã quay phim office từ tháng 2 đến tháng 5. Tôi dừng không edit phim này mà quay tiếp phim má. Tôi gửi phim má đi Minidocfest. Phim má tôi quay trong hai tháng 7 & 8. Giờ tôi đang edit phim má.

Tôi gửi Jamie xem nháp phim má. Thi không thích phim má tí nào. Jamie cho rằng má tôi “is not a nice person to spend 1/2 hour with on the big screen”.

Tôi-nghĩ 1: Tôi sẽ bỏ qua không nghĩ về những lời Jamie nói về phim má của tôi, dù sao thì nó cũng rất riêng tư và tôi không có nghĩa vụ giải thích thêm nếu như mọi lời đánh giá đều dễ gây tổn thương đến thế. Tôi hiểu lí do thúc bách tôi cần làm phim đó; nó có ý nghĩa nhiều với tôi. Nó chưa hay đủ với Jamie và cả Thi, tôi không chịu trách nhiệm cho việc đó. Tôi vẫn cần phải đưa nó về trạng thái tốt nhất của nó và cho nó một đời sống nó xứng đáng. Tiếp tục sau đây, tôi sẽ còn làm việc chăm chỉ với nó.

Có một chuyện Jamie nói đúng: Film is difficult. It is work. Tôi đồng ý. Bằng một lí do nào đó, tôi đã cho phép mình không tiếp tục làm việc với phim office. Với bản thân, tôi hơi khó chấp nhận chuyện này. Tôi đã bỏ dở một lần, tôi sẽ có cớ vin vào để bỏ dở nhiều thứ khác nữa. Tôi không muốn dễ dãi với bản thân như vậy. Tôi đã cho phép quá nhiều thứ nhiễu nhương chen vào giữa tôi và phim office.

Không phải vì Jamie tin là tôi làm được, không phải vì Jamie nghĩ rằng phim office “smart” hơn phim má, càng không phải vì tôi muốn phim mình đi minidocfest. Nghiêm trọng hơn, là vì tôi cần bản thân tốt hơn, tiến lên trong quá trình thử nghiệm bản thân với một loại hình mới mẻ này. Tôi cần phải cho bản thân một câu trả lời về khả năng của mình. Một câu trả lời nền tảng để tôi còn biết mình nên đi tiếp như thế nào. Tôi đã bỏ gần như hầu hết mọi thứ khác để đi tìm được câu trả lời này, chưa tìm ra mà đã bỏ à?

Listen, I am your biggest fan. Really.

For the life of me, I do not know why you quit the office film. Maybe you got tired of not finding the ‘center’ of it but at one point when we were going back and forth, you were really, really close to getting it. It was sophisticated and artful, observational, human and very modern.

This film – I like it too. I like that you made something close to you and that you are there and all that. But I also need to say that if it’s a film about your mother (or your relationship with her), she is not a nice person to spend a 1/2 hour with on the big screen. Also, is she aware of your plans to show it? To be honest, Thi didn’t like it at all. I am more open to it for these reasons: 1) I like your work and I like that you are less afraid than others to do interesting things with your camera, 2) even though your sound work is genuinely bad (why?), you create decent enough situations that I forgive you. (Please stop recording bad sound; if you dont know how, ask Thu or someone at DocLab who knows how to teach you), 3) I think you are really smart and even though you are new to this, I strongly believe you can be a good filmmaker if you stay with it and get technically better.

So, we have two choices here – I can push you hard (or you can push yourself hard) and you can sit with the office footage again and find the gentle art of it (the way you did in the beginning in your early class edits (somehow you got lost the deeper you got into it but if you return to the first delicate impulses and dont overthink it, there is a lovely, delicate and masterful first film waiting for you there.

Why you gave up, I’ll never know except that you got involved with Thao’s workshop and just dropped the thing you started in order to have an easier time. Film is difficult. It is work. In all of DocLab’s workshops there are more unfinished films than complete ones – I didn’t take you for a quitter. You were maybe one of the hardest working people so why you gave up is a mystery to me.

The other choice is that you cut this film right down to the bone – edit at least 10 minutes out of it – and put in it exactly the hard and gentle thing you want to see. But it is difficult – I think it’s a less interesting idea than your other film. I want to think it could fit in with the other neighborhood but I think it is too different. I like the argument of mother (or family) as neighbor – it’s why I liked your office film (workmate as neighbor).

Can you not return to that film and sit quietly with it for two days and find the middle of it again? You were so close. I wish I could cut it for you if only to show you what I know is there. But it has to be a quiet thing – it has to silently reveal itself and then vanish. Please try. I would program you into the neighborhood section in a minute if you could but I feel like you abandoned the idea and, ultimately, yourself by not carrying through. With this film about your mother, it is a bit simple and loud and, yes okay personal but somehow less smart. And you are smart.

So tell me what you want to do……….

Again, I am your biggest supporter and I love your energy and brain and humor. What will you do with that I wonder……

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s