Đôi khi lỡ một vài cái hẹn là cần.

Đang có một mùi gì đấy làm tôi rất khó chịu và buồn nôn. Rất có thể đó là mùi áo da đang mặc, nó khiến tôi nhớ lại mùi xe ô tô của chú Thục hôm qua vượt nhiều cây số về đám tang bố cô Phương. Một ngày đẹp trời của tôi bị cắt ngang bởi một tin dữ, một chuyến đi khổ hạnh về thị trấn Chờ và một không khí đám tang. Tôi không có ý xúc phạm gì khi nói về sự mất mát. Nhưng những tục lệ, lễ nghi xung quanh sự ra đi của một người chưa từng làm tôi thấy chạm được vào lòng. Mà bản thân tôi thì có thiếu những trải nghiệm với tang lễ đâu. Một sự phiền hà dai dẳng. Tôi xin được dừng nói về tang lễ.

Tôi đang ngồi đây tại quán cà phê quen thuộc để viết đôi chút nhằm thu xếp lại bản thân. Sắp đặt lại ưu tiên của mọi thứ.

1. Bão

Tôi thích tìm những cơn bão và cuốn theo nó. Tôi luôn luôn thích những cơn bão. Những cơn bão là gì? Đó là những sự kiện, những con người rất khác với những thứ tuần tự hàng ngày xảy đến với tôi. Tôi cởi mở đón những cơn bão đó và cho vào đó toàn bộ tâm sức của mình. Toàn bộ. Toàn bộ thì mới gọi là bão. Tôi có thể bỏ mọi thứ của thực tại để cuốn theo những cơn bão như thế. Như vậy thì Sơn là bão, Chu là bão, SEALNet là bão, Thanh Bình là bão, làm phim là bão, My là bão.

Đặc điểm của việc chơi với bão là khi bước ra khỏi bão, bạn sẽ thấy cuộc sống vốn trước cơn bão thật bình lặng và tẻ nhạt, và bạn sẽ lại lao đi tìm những cơn bão mới khác. Và đôi khi bạn quên đi mất trước cơn bão và sau cơn bão bạn đã rất khác nhau.

“And once the storm is over you won’t remember how you made it through, how you managed to survive. You won’t even be sure, in fact, whether the storm is really over. But one thing is certain. When you come out of the storm you won’t be the same person who walked in. That’s what this storm’s all about.” –  Haruki Murakami

Sau khi dựng xong nháp phim hoàn chỉnh đầu tiên, tôi đã cảm thấy đói khát một cơn bão nữa. Tôi thấy mình lại như con sói hoang lùng sục xung quanh xem ở đâu lại đang có bão để lao vào. Tôi lao đi theo My. Không đề phòng gì hết, không điều kiện gì hết. Tôi đặt câu hỏi cho năm sau về những cơn bão mới. Để đến lúc tôi nhận ra là mình đang lao theo một cách quán tính không suy nghĩ. Và việc lao đi như thế sẽ có ảnh hưởng không thể tốt được. Tôi cần quay lại bờ để đi dạo.

Tôi sẽ rất nhớ những cơn bão xảy ra trong hai tháng vừa rồi. Những con người đã cùng tôi đi vào trong cơn bão mà thỉnh thoảng tôi vô tình tạo lớn nó lên, bằng cách họ chịu đựng tôi và sự thất thường khi bị cuốn đi của tôi, bởi sự teen girl của tôi, bởi những câu hỏi đần của bản thân tôi mà họ phải cùng suy nghĩ. Tôi cảm thấy biết ơn rất nhiều. Về những mảnh đời khác tôi mà tôi được sống trong và hiểu phần nào và phần nào thông cảm. Tất cả mọi thứ lấp lánh quá đẹp. Quá thật và quá đẹp. Những gì tạo nên tuổi 18 của tôi, những ai tạo nên tuổi 18 của tôi và những quyết định của tôi. Tôi chẳng hối hận điều gì. Người khác cần phải thấy ghen tị với những gì tôi đã có.

Thực ra tôi không ngờ việc đi ra khỏi cơn bão lại đau đớn thế này. Vì cơn bão gì mà đẹp quá. Cũng sắp hết năm rồi. Năng lượng của tôi dành cho những cơn bão này cũng sắp tàn rồi. Một phần tuổi trẻ cũng sắp tiêu rồi. Buồn quá trời.

Thực tế ra mà nói, tôi cần phải tìm cách để chấm dứt những cơn bão này một cách tươi đẹp nhất có thể. Một kết cục có hậu, tôi nghĩ thế.

Thứ nhất để nói về phim, tôi cần những sự phê bình để còn sửa nốt và quay nốt trong năm nay. Tôi chưa hoàn toàn hài lòng về nó. Nhưng tính đến giờ thì nó đã truyền tải được kha khá những gì tôi muốn. Vậy thì trong tuần này tôi phải gặp chị Lê một bận. Tôi sẽ gọi cho chị và gặp riêng chị ở nhà chị cũng được. Phải làm chứ không chần chừ với những người còn lại trong lớp được. Tôi nghiêm túc với phim của tôi. Gặp được chị Lê và tuần sau lên kế hoạch với chị Hoà quay những cảnh còn thiếu và kết thúc phim mình. Hiện giờ chưa gọi được cho chị Lê. Sẽ tiếp tục gọi!

Thứ hai là với My. Với My à, mình cũng không biết nữa. Mình đếch là cái gì cả. Và mình không biết có nên để nó đếch là cái gì cả và thế là hết không. Hay mình nhất định phải nói một lời gì đó để hết. Để nó biết nó có ý nghĩa với mình lắm kể cả mình không được chọn để phá tường nữa và nếu những việc mình làm vẫn còn make sense với nó thì mình sẽ vẫn tiếp tục làm đều đặn. Bởi vì nó vẫn tạo cảm hứng cho mình sáng tạo ra cái này cái kia vô cùng. Có thể sẽ không selfless được nữa nhưng để vẫn là một bông hoa thì mình còn làm được. Mình chỉ không biết ý nó thế nào. Còn ý mình là như vậy đấy. Và chắc mình nghĩ mình cũng không vội quyết định làm gì. Hẳn là giờ mình đã có quyết định rồi nhưng nó vẫn còn mong manh và còn vì bản thân quá, và nếu mà nói ra lúc này mình sẽ không đủ chín chắn và bình tĩnh. Và sẽ xàm lờ. Và mình cần xác định nó trong mình đã và để yên cho nó đấy đã trước khi phải nói gì cả. Và phải chấp nhận là nó không để mình là một cơn bão đã. Mình nghĩ mình cứ phải xác định được mình đã rồi mới cho người khác biết được. Mình tỉnh táo rồi. Suốt thời gian qua mình hơi bị fantasize, nhưng cũng không sao hết, mọi thứ vẫn đẹp và lóng lánh.

2. Phá tường

Nói đến My là nói đến khả năng phá tường của bản thân. Và thứ khiến mình cứ tiếp tục tiến vào cuộc sống của nó là mình tin mình có thể phá tường. Vì mình từng phá rất nhiều tường. Mình chẳng ngại bố con thằng nào. Ý của mình khi nói đến chuyện phá tường là mình sẽ luôn có ý muốn dần dần đi vào cuộc sống của một con người để sống bên cạnh nó và dần dần đục khoét cái tường mà nó tạo ra để đi vào bên trong và để mình có thể được tin tưởng.  Đôi khi mình nghĩ có thể lần này mình đã không gặp nó đúng thời điểm, hoặc hoàn cảnh như thế đã lại là một cái tường khác. Mình tin là My đang không ổn. Cái kiểu đấy. Nhưng nếu nó cảm thấy không sẵn sàng để làm cái gì đấy với sự không ổn của nó thì mình không thể ép nó. Mình sẽ cho nó tất cả của mình nếu nó muốn. Thật đấy. Nhưng nếu nó chưa sẵn sàng và nó còn muốn ẩn náu thì sẽ không lôi nó ra.

Cái bão và cái tường lần này tạo ra là hoàn toàn do mình. Do những tò mò về giới tính của mình. Mình đã tiến lại gần Tiểu Cáo nữa. Nhưng giờ mình rõ, mình thích My nhiều, không vì nó là con gì cả. Và mình cũng sẽ cảm ơn vì có bạn là Tiểu Cáo. Mình muốn học tập từ nó.

3. Settling-down

Đằm xuống là thứ mình đang cần. Mình cần tiếp tục làm những việc dở dang mình đang làm.

Những việc dở dang bao gồm:

Việc thực tập ở ISDS. Tức nghĩa là bao gồm dịch Taking Sex Seriously.

Việc sẽ viết một cuốn sách trước khi rời trường Đại học. Một cuốn sách provocative và màu sắc feminist.

Việc làm nghiên cứu khoa học với Vũ về Edward Bernays.

Việc ngày mai đi phỏng vấn cho YVS. Mình cũng cần chuẩn bị một chút về việc tại sao cuộc thi này quan trọng với mình. Vì mình tin sống ở thời đại này phải có niềm tin lớn và đôi khi cần mù quáng và thái quá tin vào nó như một tôn giáo mới có thể đứng vững trước rất nhiều những tác động từ phía môi trường. À đấy thế mà mai đã đi phỏng vấn một cuộc thi hùng biện! Lẽ nào mình lại đang cuốn vào một cái bão khác. Thật ra nó sẽ là bão nếu như mình đặt nó quan trọng. Mình cần back up lại một chút những gì mình đã viết trong app form. Ví dụ như về Jean Kilbourne, hay The Mask You Live In, hay là về phim tài liệu và những NGOs đang trực tiếp giúp đỡ đối tượng mình quan tâm. Hmm, hmm, hmm. Set go nào! Mình phải straighten up đây không cong queo như thế này mãi được.

Việc thứ năm tuần sau thi Nhà nước Pháp luật.

Những việc tự dưng thành dở dang bao gồm:

Nối lại những tình cảm đần với những người bạn mình mến, Hải Anh và Đào. One step at a time thôi cũng được.

Xem thêm nhiều phim tài liệu và phim truyện để học hỏi. Càng nhiều càng ít.

Tìm các cơ hội học được về phim tài liệu. Có thể bắt đầu bằng cách hỏi chị Hà Thái.

Tìm công việc nào đó kiếm ra một ít tiền nhưng phải commit được với công việc đó. Ví dụ có thể nghĩ đến công việc thầy Kiền offer. Cần tiền để trang trải mấy nhu cầu cá nhân.

Việc bắt đầu nghĩ tới một phim tài liệu ngắn để làm năm sau. Màu sắc khác với phim này.

Việc đặt mục tiêu cho việc đọc sách và research về những chủ đề liên quan đến nhau. Không đọc kiểu nhảm nhí ăn tạp nữa.

Thối.

Tôi đã ngừng viết nhật kí quay phim từ khá lâu nay.

Tôi nhận thấy việc phải ngồi nghĩ lại những gì mình đã làm trong ngày vào cuối ngày là quá sức.

Tôi muốn đối xử tốt với bản thân tôi.

Tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Tôi không nên làm khó mình và tạo áp lực và ảo tưởng sức mạnh lên mình.

Tôi sẽ làm hết sức và tốt nhất có thể.

Tôi sẽ cố không để kỳ vọng của bản thân đè nát mình.

Tôi ngày càng thích đi trong đêm Hà Nội.

Tôi nhận thấy có hai loại đèn đường vàng. Một loại là đèn của bóng đèn đường vàng heo hắt, do vô tình hay cố ý mà đèn được chọn màu vàng, nhưng màu vàng này mang lại cảm giác muốn buồn. Một loại là đèn vàng của các cửa hàng, reo vui như sắp sửa Noel.

Tôi sẽ không cố bắt bản thân xổ được ra những câu mĩ miều. Tôi không thể tại thời điểm này.

Tôi sẽ cố gắng nghĩ tích cực như anh Minh – đừng bao giờ nghĩ những gì mình làm là nhỏ bé. Chỉ sợ là mình không biết đang làm gì thôi chứ không có gì là nhỏ bé khi đã có công sức bỏ vào đó. Một sự đóng góp.

Tôi thường được mọi người cố gắng thể hiện sự nữ tính còn sót lại trong bản thân.

A day like today.

Hớt ha hớt hải có mặt ở trường lúc 7 rưỡi. Tưởng muộn, ai dè 9 giờ mới học. Trung (một người bạn chưa bao giờ có được) bảo, “tận hưởng buổi sáng ở trường đi”.

1. Thuý vừa nhắn tin cùng với một tràng cười sặc sụa vì nhìn thấy mặt mình trên Cà phê sáng nói về vụ sập Zone 9. Ờ mà coi như một tuyên ngôn bất tử cho Zone 9. Mọi người đang sục sôi. Con Hà Fank còn hỏi ở Work Room Four là có định protest gì không. Ngất. Chắc chắn là protest rồi, dù gì cũng là những ý tưởng tốt đẹp gặp nhau. Mình cũng đã khẳng định rõ ràng như vầy trong lúc phỏng vấn. Để mai up lên VTV online xem thế nào.

2. Hôm qua có một chuyện rất vui. Xin được kể.

Ngày hôm qua mình nghỉ học, nói trắng ra là bùng học. Bùng cả 5 tiết buổi sáng. Refer to the previous post for more info. Mới nhắc Phương điểm danh cho vào tiết Lịch sử. Còn Tâm lý không biết cô điểm danh theo hình thức nào nên định nhắn tin xin, khổ nỗi việc này việc kia nên quên khuấy mất. Khi ở nhà bà đón chờ bác Hùng rồi mới thấy Nhung Nhinh xin lỗi vì cô ấy mà cô biết mình nghỉ học. Tức tốc và bất ngờ quá, mình gọi cho Phương bắt kể chuyện. Câu chuyện là Nhung Nhinh giơ tay lên và được cô hỏi: “Em thấy bạn nào trong lớp mình thông minh/sáng tạo?” thì Nhung Nhinh mới trả lời là: “Bạn Vân.” Khổ ghê. Vừa khổ vừa buồn cười.

3. Bác Hùng về lần này mang về một câu chuyện về việc “tước quyền làm mẹ” và nhận con nuôi” xoay quanh em Bin, mẹ ẻm và chính sách của Đức. Mình thấy hào hứng để nghe bác kể tiếp. Phần nào câu chuyện mang màu sắc xã hội học và phần nào mang màu sắc đạo đức và phần nào lại liên quan đến nghề báo.

4. Chị Giao là một nguồn sáng. Mình xin được note ở đây để viết về chuyện này sau.

Thu xếp bản thân.

Xin đừng hỏi. Vì tôi sẽ không thể trả lời. Tại sao lại ra đây ngồi từ sớm ư? Vì một lí do nhạt thếch là cần thu xếp lại bản thân, thức dậy và biết sẽ đến muộn giờ học. Và nếu đến muộn, cùng với tâm thế chưa chuẩn bị trước để học ở lớp, thì đến lớp chỉ như một hình thức nối dài ra của chuỗi ngày ê chề, không giải quyết được cốt lõi vấn đề, hình thức và tốn thời gian.

1. Mieeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee.

Cứu tôi. Tôi cần một sự cứu. Cứu. Cứu. Vừa đọc được rằng hắn đang có mặt tại Hà Nội rồi. Thế là thế nào? Mình đang bận cơ mà không có thời gian để mà nghĩ về đâu. Thực ra là gì? Thực ra là  không biết đang cảm thấy thế nào trước tin “dữ” này. Mẹ và mình vẫn hay nhắc đến, vẫn hay phân tích, vẫn hay nói những câu chuyện ngụ ý có liên quan đến human being này. Mình vẫn liên tưởng đến những gì xảy ra đông năm ngoái khi hắn về, những yêu thương ngọt ngào ra vẻ. Và giờ thì here he is, without any attachment whatsoever. Không biết nên vui hay nên buồn. Thực ra là rất vui vì không còn attachment nào, thật đấy. Hiện tại mình là một free và daring women, và rất proud nữa. Nhưng dù gì thì mình vẫn biết mình cũng hay lingering với những thân mật trong quá khứ. Và chắc cũng bình thường thôi nếu như hai người sau một mối quan hệ, sau một quãng thời gian đủ dài không-một-chút-tin-tức nào muốn update về nhau. Nothing more nothing less. Và vì lí do này nên mình cũng háo hức muốn gặp quá. Hay một phần mình muốn gặp để thể hiện ra là trên mặt mình không còn dấu hiệu gì của sự vấn vương nữa. Là mình tốt lắm, ổn lắm, hãy nhìn tôi đây. Mình cũng không biết nữa, về động cơ cho trạng thái cảm xúc này. Chắc chắn nó bắt nguồn từ nguyên nhân sâu xa. Có một điều mình biết, mình sẽ không ngừng nghĩ về chuyện này. Và mình muốn gặp.

Ước gì Highlands buổi sớm này đông đúc hơn một tí. Không khí ở đây khi đông người, cao điểm thì hợp với mình hơn.

Tầm nửa tiếng sau là lúc mình tiếp tục viết cái này. Quán đã đủ đông, âm thanh không còn nghe rõ mồn một nữa. Bây giờ mình cần phải nhìn thẳng vào một số việc và tìm ra đường hướng cho bản thân. Không thể để thế này mãi được. Lâu lắm rồi mình không tống mình vào một routine và làm việc theo disciplines của bản thân. Thế nên việc ngồi ở đây và tốn kha khá thời gian để bắt não vào working zone. Rất tốn thời gian và vờ lờ.

2. Về nhịp sống

Có một sự thật là dạo này mình sống không được organized lắm. Có thể là do mình đang cố để lead a double-life. Vì mình đang làm phim tài liệu và mình sống cùng với nhân vật của mình, vì Oskar từng nói: “Sometimes I can hear my bones straining under the weight of all the lives I’m not living.” Tuy nhiên mình đang làm cả hai việc không được tốt. Sống với nhân vật mình cũng đang sống không đúng cách và uổng kha khá thời gian dành ra cho việc đó. Sống  tử tế cho bản thân mình cũng đang chưa làm được, bằng chứng là buổi tối về nhà rũ rượi ra và cứ ngồi lật qua lật lại các thứ chứ không tận dụng thời gian đấy để làm việc. Và một cái nữa là luôn đổ lỗi là do ở nhà thì không làm việc được. Và dẫn đến việc nghỉ học và không hoạt động chặt chẽ vô tội vạ. Chả lẽ lại muốn quay lại thời kì bị sự vật khách quan xoay vần hả Vân? Định như thế nào đây?

Thế này. Cố gắng đến 10 giờ viết được ra thực trang và propose mỗi phần một cách giải quyết tương đối để sống. Không có gì là không thể. Đối với việc nhịp sống này. Mình nghĩ phải làm rõ được với chị Hoà để không bị drag along như thế và tốn thời gian mà không ra thành quả mẹ gì. Hỏi chị là lịch tuần này của chị. Dành một hôm ra chỉ để hỏi chuyện chị. Viết sẵn các câu hỏi ra. Brainstorm nhiều nhất có thể trước khi đến gặp chị. Cần có thời gian trong ngày cố định để làm việc kiểu như này. Thu xếp bản thân. Chuẩn bị cho những ngày ra quân kế tiếp. Hiện giờ chưa nghĩ ra giờ nào có thể thành cố định hàng ngày được. Sáng sớm tinh mơ 3 giờ đến 6 giờ đủ không nhỉ? Mai thử xem sao, trên mái nhà mẹ mới làm. Phải khe khẽ không mẹ sẽ thức và táng cho.

3. Về chuyện diet

Từ thứ 2 vừa rồi mình lại bắt đầu low-card. Mặc dù low card thật nhưng mình lại không có xu hướng giảm sugar. Đói vì low card quá thì lại tìm sugar ăn. Chết tiệt.

Tức là thế này. Chuyện béo gầy trước giờ mình vẫn có quan điểm là chả để tâm lắm. Đặc biệt là mình hay glorify sự đầy đặn nẫn nà của bản thân bằng cách do rằng nếu không ăn nhiều thế thì cơ thể gầy gò sẽ không cứa hết được những đức tính hay ho của mình. Và cho rằng nữa là đồ ăn ngon sinh ra để được ăn, và mình ăn ăn ăn. Và đặc biệt có một khoảng thời gian mình “quá độ lên low-carb” nên bị xuống sức và không tập tành được với Thăng Long sister. Thế nên mình thôi, vì cho rằng bóng rổ thì phải khoẻ nên phải ăn vào mới có sức tập.

Hiện giờ quan điểm của mình về chuyện diet như thế này: Thứ nhất, tại sao mình diet? Mình yêu cái đẹp, và mình cảm thấy để có nhiều lựa chọn hơn cho sự đẹp thì cần phải gầy. Nói như thế không hề có ý nghĩa là phải gầy mới đẹp. Chắc chắn là hiện giờ mình cũng đẹp sẵn rồi. Nhưng mình vẫn đang bị excluded khỏi những kiểu quần áo, những lĩnh vực mình muốn dấn thân vì cơ thể mình không gọn gàng lắm. Ví dụ như mình muốn thử một vài loại trang phục nói lên cá tính, thì cũng yêu cầu phải đủ gầy để mặc vừa, mà giờ đây thì mình đóng trong một vài kiểu vì mình chỉ có thể fit.Mình muốn get access với một số lựa chọn khác. Muốn xuất hiện trong ảnh có thần thái tự tin hơn. Có nhiều lựa chọn. Free. Thứ hai, có bạn nói với mình rằng “mùa đông không hợp để diet vì mùa đông dễ đói”. Mình nghĩ là chuyện diet là chuyện quá trình. Hết mùa đông cũng chưa diet xong nổi đâu. Mình aim ít nhất 5 kí cơ mà. Thế cho nên nếu muốn excuse thì thời điểm nào trong năm để bắt đầu diet thì đều sẽ có excuse hết. Kiểu gì cũng sẽ excuse được nên cần bắt đầu thì bắt đầu thôi. Hơn nữa, chuyện diet mình nghĩ ngoài là để đẹp, nó còn là một struggle đối với những thói quen phàm tục và quán tính. Quán tính đến giờ là phải ăn. Quán tính buồn miệng là phải ăn. Tại sao không mindful một chút và aware một chút về những gì sẽ tiếp tục xảy ra nếu cứ theo quán tình mà làm? Và tại sao phải chấp nhận việc cơ thể mình biến đổi thế nào với cái habit đó? Và tại sao không strive for the better with your radar on. Một thử thách để chống đối thôi.

 

Tuổi 18 thật kì lạ và thú vị. Sắp hết năm nên mình phải cố thêm nữa để mọi thứ hoàn thiện hơn. Nào.

Sad and Beautiful World.

Đờ đẫn.

Mặt bạc hết ra. Như thể chả còn máu chảy trong người. Đờ đẫn và ngất ngây, mặc dù về mặt sinh học có thể giống nhau nhưng hoàn toàn khác về tâm lý học. Đờ đẫn là kết quả của một quá trình kiệt quệ đến mức sức tàn nhiệt tạ, là numb, là không còn biết cố tiếp thì là thế nào nữa, là hình dung ra mình nằm cuộn tròn trong chăn ấm ở một chiếc giường lạ, là cựa mình ở tay của một người lạ sẵn lòng. Ai cũng được, miễn là sẵn lòng. Sẵn sàng mở lòng, sẵn sàng tấm lòng ôm trọn lấy, là túm lấy sợi dây sống cuối cùng mà kéo lê lết thân mình lên. Đờ đẫn là chực lao vào ngực ai đó, đếm đến 100 rồi thả ra. Là bao nhiêu lý tưởng, bao kì vọng, bao tâm huyết vỡ vụn. Là cảm giác sợ là đi nửa đường rồi mới biết mình sai. Là chợt nhận ra ở phía bên kia của ai đó là một thế giới đẹp và diêu kì biết mấy, là sự tồn tại của mình không có ý nghĩa hay tác động gì tới dòng chảy cuộc sống của một người, là cảm giác không được “muốn”, thường trực. Là cảm giác đứng dưới vực thẳm nhìn lên trên đỉnh núi thấy mọi người nô đùa. Là cảm giác máy tính hết bộ nhớ mà mai thì là bài thuyết trình cuối kỳ. Là lao lực. Là lao lực. Mà lo lắng chả đạt được gì.

Giải pháp.

Có những chuyện thật đáng yêu xảy ra hôm nay. Có phải xảy ra do khuyên mũi không thì không biết, nhưng kết thúc tuần cũ để chuyển sang tuần mới như thế này thì quá đáng yêu. Bắt đầu từ việc, bằng một cách rất tự nhiên, lên ngồi cạnh My và chị ta cứ rúc rúc vào vai mình. Bắt đầu bằng việc phòng sơn một mảng đỏ rất mạnh, màu của tuổi trẻ và của ái tình mãnh liệt, chắc thế. Bắt đầu bằng việc giúp thằng Rùa ngộ ra một chân lí hiển nhiên của tình bạn (cũ). Appreciate mọi thứ. Chìm đi ngủ.

Cuối cùng thì những người với cái tôi to bằng trời bằng bể, những người yêu bản thân quá đỗi, những người sẽ không thể chịu đựng nổi nếu sống giả với bản thân. Thì tài chính, hay nói trắng ra là tiền, sẽ là cách giải quyết vấn đề. Độc lập tài chính là hoàn toàn độc lập về mọi mặt, giải thoát khỏi mọi sự mong đợi của người khác, giải thoát khỏi mọi quan niệm xã hội về sự ăn bám. Sự thừa nhận thất bại của mình ngày thứ bảy cũng chính là thừa nhận rằng mình vẫn còn quá phụ thuộc vào mẹ. Vẫn còn.